“Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” nho nhỏ, sau những giờ phút căng thẳng, phấn đấu không ngừng trong công việc. Niềm vui đó là một ly café “Vô Thường” ấm áp trong một góc nhỏ của Trịnh Ca.

Đôi khi là những ngày “mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ”, tôi ngồi đó “để người phiêu lăng quên ḿnh lăng du”. Có khi là “người về soi bóng ḿnh” sau những thành công, hay tự dỗ dành ḿnh “tôi ơi đừng tuyệt vọng” sau những lần thất bại. Đôi khi chỉ là “một lần nằm mơ” rồi “giật ḿnh tỉnh ra” và đôi khi chỉ đơn giản là muốn được “ru ta ngậm ngùi”.




Tôi đến với Trịnh Ca đầu tiên là v́ công việc văn pḥng của ḿnh nhưng bất ngờ bị níu chân bởi những ca từ nhạc Trịnh sao hợp ḷng thế, sao mủi ḷng thế, Khánh Ly sao mà hát nhạc Trịnh hay thế. Và bây giờ tôi lại thêm nghiện món café “Vô Thường” & “Phôi Pha” mới có của quán.

Theo Trịnh Ca từ địa chỉ 359 Nguyễn Khang cũ về địa chỉ mới ở ngơ 233 Tô Hiệu, tôi lại càng thấy thích Trịnh Ca hơn bởi rất nhiều thứ đổi mới. Không gian mới của Trịnh Ca đẹp hơn nhiều, với những đường nét thiết kế của một Trịnh Khách đặc biệt đam mê nhạc Trịnh. Mái ngói, tường gạch truyền thống phối hợp với những gam màu gỗ mộc thật đẹp, tạo cảm giác sạch sẽ và lịch sự hơn không gian cũ của quán ở Nguyễn Khang rất nhiều.
Nhưng cái độc đáo mới của Trịnh Ca so với các quán café Hà Thành mà tôi đă từng đến chính là sự kết hợp thành công phong cách “café bệt” với “café vườn”. Vườn cây, ao cá và cây cầu gỗ xinh của quán tuy nhỏ nhưng đủ để làm không gian mộc mạc khô cứng bên trong trở nên mềm mại, thoáng đăng và yên lành hơn so với cuộc sống ồn ào, xô bồ bên ngoài. Thi thoảng lại thấy các cô gái trẻ ra đứng chụp ảnh ở cây cầu này.




Ngồi ở Trịnh Ca nhiều tôi mới biết được sức truyền cảm của nhạc Trịnh mạnh mẽ đến thế. Cứ ngỡ chỉ những người đứng tuổi nghe nhiều nhạc Trịnh ở những thập kỷ trước c̣n nhớ đến, không ngờ ở đây tôi c̣n gặp rất nhiều bạn rất trẻ. Một ḿnh suy tư cũng có, đôi t́nh nhân cũng có, sinh nhật có và có cả những hội ghi ta, hội nhạc Trịnh họp Offline mấy chục người cũng có. Có những nhóm nhỏ say sưa đàn hát quên cả đói mệt, họ ngồi từ sáng đến tối và chỉ lót dạ bằng một số món ăn nhẹ mà sang địa chỉ mới Trịnh Ca mới có trong menu.
Tự dưng được nghe những người chơi đàn và hát rất tâm trạng, tôi càng thấy hiểu hơn h́nh ảnh mà Trịnh Công Sơn đă viết:
“Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em t́m đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn ră bay”




Theo thông tin các khách hàng của Trịnh Ca (mà ở đây được đặc biệt gọi là “Trịnh Khách”), tôi lên Facebook và kết bạn với Trịnh Ca cùng nhiều người khác thích quán (http://www.facebook.com/TrinhCa359). Thấy các Trịnh khách thường xuyên kể về những đêm nhạc rất phiêu bồng của Anh Tú Xỉn Violin, Anh Đạo Guitar, Thiện Bass, Xuân Hà, … vào tối thứ 5, thứ 7, Chủ Nhật hàng tuần. Có cả việc đặt bàn trước cho những đêm nhạc theo số của cô chủ quán (0963 1102 02 – 0936 292027) rất nhộn nhịp. Tôi cũng rủ vài người bạn thích café và nghe nhạc sống của ḿnh t́m đến.
Thật bất ngờ với không khí đêm nhạc ấm cúng, sôi động và đầy nhiệt t́nh của các nhạc công, các Trịnh khách ngẫu hứng lên hát. Nhạc công chơi cực hay và có nhiều bạn trẻ không phải ca sỹ cũng hát hay thật. Ở đây, mọi người vui vẻ với nhau, không có sự phân biệt về khách, nhân viên phục vụ th́ nhiệt t́nh chu đáo và chủ quán th́ rất thân thiện. Cùng với giá cả các đồ uống chất lượng tốt mà giá cả lại rất b́nh dân, Trịnh Ca dường như đă thu hút được một lượng lớn khách hàng quen thuộc đặt chỗ thường xuyên. (Những đêm nhạc đặc biệt về nhạc Trịnh hay nhạc Trẻ mà không đặt bàn trước th́ có lẽ không vào ngồi được.)

Cứ thế, sự yêu thích tăng lên, tôi trở thành một Trịnh khách đặc biệt của quán, một thành viên của gia đ́nh Trịnh Ca thân thiết. Để rồi bây giờ, mỗi khi cần những thời gian thư giăn, tôi lại đến ngồi với một ly café Trịnh , ngắm nh́n bức tranh mặt Phật của Trịnh Ca và suy nghĩ về ḍng chữ trên tường đó: “Sống trên đời sống cần có một tấm ḷng, để gió cuốn đi”…



View more latest threads same category: